Người mẹ nghèo nghẹn ngào đau đớn như đứt từng khúc ruột vì mất con

2 tuần trước

𝙺𝚑ó 𝚔𝚑ă𝚗 𝚕ắ𝚖 𝚋à 𝚖ớ𝚒 𝚡𝚒𝚗 đượ𝚌 đứ𝚊 𝚌𝚘𝚗 𝚝𝚛𝚊𝚒 𝚟à 𝚗𝚞ô𝚒 𝚔𝚑ô𝚗 𝚕ớ𝚗 𝚖𝚘𝚗𝚐 𝚝𝚞ổ𝚒 𝚐𝚒à 𝚌ó 𝚌𝚑ỗ 𝚍ự𝚊. 𝙽à𝚘 𝚗𝚐ờ 𝚟ụ 𝚝𝚊𝚒 𝚗ạ𝚗 đã 𝚔𝚑é𝚙 𝚕ạ𝚒 𝚌𝚞ộ𝚌 đờ𝚒 𝚌𝚑à𝚗𝚐 𝚝𝚛𝚊𝚒 ở 𝚝𝚞ổ𝚒 𝟸𝟶, 𝚕ò𝚗𝚐 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚖ẹ đ𝚊𝚞 𝚗𝚑ư đứ𝚝 𝚝ừ𝚗𝚐 𝚔𝚑ú𝚌 𝚛𝚞ộ𝚝.

𝙶ầ𝚗 𝚝𝚑á𝚗𝚐 𝚝𝚛ô𝚒 𝚚𝚞𝚊, 𝚌ă𝚗 𝚗𝚑à 𝚗𝚑ỏ 𝚌ủ𝚊 𝚋à 𝙷𝚘à𝚗𝚐 𝚃𝚑ị 𝙳ị𝚞 (𝟼𝟸 𝚝𝚞ổ𝚒, ở 𝚝𝚑ô𝚗 𝚃𝚊𝚖 𝙷ữ𝚞, 𝚡ã 𝚃𝚛𝚒ệ𝚞 𝚃𝚛𝚞𝚗𝚐, 𝚑𝚞𝚢ệ𝚗 𝚃𝚛𝚒ệ𝚞 𝙿𝚑𝚘𝚗𝚐, 𝚝ỉ𝚗𝚑 𝚀𝚞ả𝚗𝚐 𝚃𝚛ị) 𝚟ẫ𝚗 𝚋𝚊𝚘 𝚝𝚛ù𝚖 𝚗ỗ𝚒 đ𝚊𝚞 𝚝𝚑ươ𝚗𝚐 𝚝𝚊𝚗𝚐 𝚝ó𝚌. 𝚃𝚛ê𝚗 𝚌𝚑𝚒ế𝚌 𝚋à𝚗 𝚝𝚑ờ đặ𝚝 𝚝ấ𝚖 𝚍𝚒 ả𝚗𝚑 𝚌ủ𝚊 𝚌𝚘𝚗 𝚝𝚛𝚊𝚒, 𝚔𝚑ó𝚒 𝚑ươ𝚗𝚐 𝚟ẫ𝚗 𝚗𝚐𝚑𝚒 𝚗𝚐ú𝚝, 𝚔𝚑𝚒ế𝚗 𝚗𝚑ữ𝚗𝚐 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚌ó 𝚖ặ𝚝 𝚝𝚑ấ𝚢 𝚌𝚊𝚢 𝚌𝚊𝚢 𝚔𝚑ó𝚎 𝚖ắ𝚝.

Bà Dịu đau đớn khi con trai duy nhất ra đi đột ngột.
Bà Dịu đau đớn khi con trai duy nhất ra đi đột ngột.

𝙼ỗ𝚒 𝚕ầ𝚗 𝚗𝚑ì𝚗 𝚕ê𝚗 𝚍𝚒 ả𝚗𝚑 𝚌ủ𝚊 𝚌𝚘𝚗 𝚝𝚛ê𝚗 𝚋à𝚗 𝚝𝚑ờ, 𝚋à 𝙳ị𝚞 đ𝚊𝚞 𝚗𝚑ư đứ𝚝 𝚝ừ𝚗𝚐 𝚔𝚑ú𝚌 𝚛𝚞ộ𝚝. 𝙺ể 𝚝ừ 𝚗𝚐à𝚢 𝚌𝚘𝚗 𝚝𝚛𝚊𝚒 𝚖ấ𝚝, 𝚋à đã 𝚔𝚑ó𝚌 𝚌ạ𝚗 𝚗ướ𝚌 𝚖ắ𝚝 𝚟ì 𝚝𝚒ế𝚌 𝚝𝚑ươ𝚗𝚐 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚌𝚘𝚗 𝚝𝚛𝚊𝚒 𝚍𝚞𝚢 𝚗𝚑ấ𝚝 𝚡ấ𝚞 𝚜ố.

𝙽𝚞ố𝚝 𝚗ỗ𝚒 đ𝚊𝚞, 𝚋à 𝙳ị𝚞 𝚗𝚐𝚑ẹ𝚗 𝚝â𝚖 𝚜ự, 𝚑ô𝚖 đó đú𝚗𝚐 𝚗𝚐à𝚢 𝚐𝚒ỗ 𝚃ổ (𝚖ồ𝚗𝚐 𝟷𝟶/𝟹, â𝚖 𝚕ị𝚌𝚑), 𝚟ừ𝚊 ă𝚗 𝚌ơ𝚖 𝚝𝚛ư𝚊 𝚡𝚘𝚗𝚐 𝚝𝚑ì 𝙷𝚘à𝚗𝚐 𝙽𝚐𝚘ạ𝚒 𝚃ô𝚗 𝙳ươ𝚗𝚐 (𝟸𝟶 𝚝𝚞ổ𝚒), 𝚡𝚒𝚗 𝚖ẹ đ𝚒 𝚛𝚊 𝚗𝚐𝚘à𝚒. 𝙽à𝚘 𝚗𝚐ờ đâ𝚞, 𝚖ộ𝚝 𝚕ú𝚌 𝚜𝚊𝚞 𝚝𝚑ì 𝚌ó 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚋á𝚘 𝚝𝚒𝚗 𝙳ươ𝚗𝚐 𝚋ị 𝚝𝚊𝚒 𝚗ạ𝚗 𝚟à đượ𝚌 đư𝚊 𝚟à𝚘 𝚟𝚒ệ𝚗 𝚌ấ𝚙 𝚌ứ𝚞.

Vừa tròn 20 tuổi, cuộc đời con trai bà Dịu khép lại trong đau thương.
Vừa tròn 20 tuổi, cuộc đời con trai bà Dịu khép lại trong đau thương.

𝙽𝚐𝚑𝚎 𝚝𝚒𝚗 𝚍ữ 𝚗𝚑ư 𝚜é𝚝 đá𝚗𝚑 𝚗𝚐𝚊𝚗𝚐 𝚝𝚊𝚒, 𝚋à 𝙳ị𝚞 𝚌𝚑ế𝚝 𝚕ặ𝚗𝚐 𝚗𝚐ườ𝚒, 𝚋ả𝚗 𝚝𝚑â𝚗 𝚐𝚒à 𝚌ả, 𝚕ạ𝚒 𝚋ệ𝚗𝚑 𝚝ậ𝚝 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 đ𝚒 𝚕ạ𝚒 đượ𝚌 𝚗ê𝚗 𝚋à 𝚗𝚑ờ 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚚𝚞𝚎𝚗 𝚌𝚑ở 𝚕ê𝚗 𝚋ệ𝚗𝚑 𝚟𝚒ệ𝚗. 𝙺𝚑𝚒 𝚝𝚑ấ𝚢 𝚌𝚘𝚗 𝚝𝚛𝚊𝚒 𝚗ằ𝚖 𝚋ấ𝚝 độ𝚗𝚐, 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚖ẹ 𝚗𝚐𝚑è𝚘 𝚌𝚑ỉ 𝚋𝚒ế𝚝 𝚔𝚑ó𝚌 𝚝𝚛𝚘𝚗𝚐 𝚗ỗ𝚒 𝚌𝚊𝚢 đắ𝚗𝚐 𝚝ộ𝚝 𝚌ù𝚗𝚐. 𝙲𝚘𝚗 𝚛𝚊 đ𝚒 𝚖à 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 𝚔ị𝚙 𝚗ó𝚒 𝚕ờ𝚒 𝚝ừ 𝚋𝚒ệ𝚝.

𝙲𝚞ộ𝚌 đờ𝚒 𝚌ủ𝚊 𝚋à 𝙳ị𝚞 đã 𝚗ế𝚖 𝚝𝚛ả𝚒 𝚖ọ𝚒 đắ𝚗𝚐 𝚌𝚊𝚢, 𝚝ủ𝚒 𝚌ự𝚌. 𝚃𝚞ổ𝚒 𝚝𝚑𝚊𝚗𝚑 𝚡𝚞â𝚗 𝚋à ở 𝚟ậ𝚢 𝚕à𝚖 𝚝𝚛ò𝚗 𝚌𝚑ữ 𝚑𝚒ế𝚞 𝚟ớ𝚒 𝚌𝚑𝚊 𝚖ẹ 𝚐𝚒à, đế𝚗 𝚔𝚑𝚒 𝚌𝚑𝚊 𝚖ẹ 𝚗𝚑ắ𝚖 𝚖ắ𝚝, 𝚡𝚞ô𝚒 𝚝𝚊𝚢, 𝚋à 𝙳ị𝚞 𝚟ẫ𝚗 𝚖ộ𝚝 𝚖ì𝚗𝚑 đơ𝚗 𝚌ô𝚒. 𝙱à ở 𝚟ậ𝚢, 𝚡𝚒𝚗 đượ𝚌 đứ𝚊 𝚌𝚘𝚗 𝚝𝚛𝚊𝚒 𝚗𝚑ữ𝚗𝚐 𝚖𝚘𝚗𝚐 𝚌ó 𝚌𝚑ỗ 𝚍ự𝚊 𝚔𝚑𝚒 𝚟ề 𝚐𝚒à 𝚝𝚑ì 𝚗à𝚘 𝚗𝚐ờ… 𝚃ừ 𝚔𝚑𝚒 𝙳ươ𝚗𝚐 𝚌ò𝚗 𝚗𝚑ỏ, 𝚑à𝚗𝚐 𝚗𝚐à𝚢 𝚋à 𝙳ị𝚞 𝚗𝚑ư 𝚌á𝚗𝚑 𝚌ò 𝚌ô đơ𝚗 𝚝𝚛ê𝚗 𝚌á𝚗𝚑 đồ𝚗𝚐 𝚗𝚑ữ𝚗𝚐 𝚗𝚐à𝚢 𝚖ư𝚊 𝚛é𝚝.𝙱à 𝚋ươ𝚗 𝚌𝚑ả𝚒, 𝚕à𝚖 𝚝𝚑𝚞ê, 𝚕à𝚖 𝚖ướ𝚗, 𝚋á𝚖 𝚕ấ𝚢 𝚛𝚞ộ𝚗𝚐 đồ𝚗𝚐 𝚐ồ𝚗𝚐 𝚐á𝚗𝚑 𝚗𝚞ô𝚒 𝚌𝚘𝚗 ă𝚗 𝚑ọ𝚌.

Bà Dịu ôm lấy di ảnh của con trai òa khóc trong đau đớn, tuyệt vọng.
Bà Dịu ôm lấy di ảnh của con trai òa khóc trong đau đớn, tuyệt vọng.

𝙷𝚘à𝚗 𝚌ả𝚗𝚑 𝚔𝚑ó 𝚔𝚑ă𝚗, 𝚑ọ𝚌 𝚡𝚘𝚗𝚐 𝚕ớ𝚙 𝟿, 𝚕ậ𝚗 𝚕ư𝚗𝚐 đượ𝚌 í𝚝 𝚌𝚘𝚗 𝚌𝚑ữ, 𝚌𝚑à𝚗𝚐 𝚝𝚛𝚊𝚒 𝚝𝚑ươ𝚗𝚐 𝚖ẹ 𝚜ớ𝚖 𝚑ô𝚖 𝚟ấ𝚝 𝚟ả 𝚗ê𝚗 𝚐á𝚌 𝚕ạ𝚒 𝚟𝚒ệ𝚌 𝚑ọ𝚌 𝚟à𝚘 𝙽𝚊𝚖 𝚕à𝚖 𝚝𝚑𝚞ê. 𝙷à𝚗𝚐 𝚝𝚑á𝚗𝚐, í𝚝 𝚗𝚑𝚒ề𝚞 𝙳ươ𝚗𝚐 𝚐ử𝚒 𝚝𝚒ề𝚗 𝚟ề 𝚐𝚒ú𝚙 đỡ đô𝚒 𝚟𝚊𝚒 𝚖ẹ 𝚋ớ𝚝 𝚌ả𝚗𝚑 đê𝚖 𝚑ô𝚖 𝚔𝚑𝚞𝚢𝚊 𝚔𝚑𝚘ắ𝚝.

𝙽𝚑ữ𝚗𝚐 𝚗𝚐à𝚢 𝚟ắ𝚗𝚐 𝚌𝚘𝚗, 𝚕ò𝚗𝚐 𝚋à 𝙳ị𝚞 𝚋𝚞ồ𝚗 𝚑𝚒𝚞 𝚑ắ𝚝, 𝚋à 𝚋á𝚖 𝚕ấ𝚢 𝚖ả𝚗𝚑 𝚟ườ𝚗 𝚌𝚑ă𝚖 𝚜ó𝚌 𝚕𝚞ố𝚗𝚐 𝚛𝚊𝚞, 𝚟ừ𝚊 𝚖ư𝚞 𝚜𝚒𝚗𝚑, 𝚟ừ𝚊 𝚌𝚑𝚘 𝚜ớ𝚖 𝚚𝚞ê𝚗 đ𝚒 𝚗ỗ𝚒 𝚋𝚞ồ𝚗. 𝙱ả𝚗 𝚝𝚑â𝚗 𝚋à 𝙳ị𝚞 𝚋ị 𝚖ắ𝚌 𝚋ệ𝚗𝚑 𝚝𝚒ể𝚞 đườ𝚗𝚐 𝚑ơ𝚗 𝟸 𝚗ă𝚖 𝚗𝚊𝚢 𝚔𝚑𝚒ế𝚗 𝚋à 𝚕𝚞ô𝚗 𝚙𝚑ả𝚒 𝚌𝚑ị𝚞 đự𝚗𝚐 𝚜ự đ𝚊𝚞 đớ𝚗.

Bước vào tuổi xế chiều, bà phải đứt ruột tiễn con.
Bước vào tuổi xế chiều, bà phải đứt ruột tiễn con.

Đợ𝚝 𝚋ã𝚘 𝚜ố 𝟻 (𝚝𝚑á𝚗𝚐 𝟾/𝟸𝟶𝟸𝟶), 𝚋à 𝙳ị𝚞 𝚌𝚑ằ𝚗𝚐 𝚌𝚑ố𝚗𝚐 𝚗𝚑à 𝚌ử𝚊 𝚝𝚛á𝚗𝚑 𝚋ã𝚘 𝚝𝚑ì 𝚟ô 𝚝ì𝚗𝚑 𝚍ẫ𝚖 𝚙𝚑ả𝚒 𝚝𝚑𝚊𝚗𝚑 𝚔𝚒𝚖 𝚕𝚘ạ𝚒. 𝙱à 𝚋ị 𝚗𝚑𝚒ễ𝚖 𝚝𝚛ù𝚗𝚐, 𝚕ê𝚗 𝚌ơ𝚗 𝚜ố𝚝 đù𝚗𝚐 đù𝚗𝚐, 𝚗𝚑ư𝚗𝚐 𝚖𝚊𝚢 𝚖ắ𝚗 đượ𝚌 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚝𝚑â𝚗 đư𝚊 𝚋à đ𝚒 𝚋ệ𝚗𝚑 𝚟𝚒ệ𝚗 đ𝚒ề𝚞 𝚝𝚛ị.

𝙽𝚐𝚑𝚎 𝚝𝚒𝚗 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚖ẹ 𝚗ằ𝚖 𝚟𝚒ệ𝚗, 𝚌𝚑à𝚗𝚐 𝚝𝚛𝚊𝚒 𝚋ỏ 𝚗𝚐𝚊𝚗𝚐 𝚌ô𝚗𝚐 𝚟𝚒ệ𝚌 𝚝𝚛ở 𝚟ề 𝚌𝚑ă𝚖 𝚜ó𝚌 𝚖ẹ. 𝙲ó 𝚌𝚘𝚗 ở 𝚋ê𝚗, 𝚋à 𝙳ị𝚞 𝚗𝚑ư 𝚌ó 𝚝𝚑ê𝚖 𝚗𝚒ề𝚖 𝚝𝚒𝚗 để 𝚌𝚑ố𝚗𝚐 𝚌𝚑ọ𝚒 𝚟ớ𝚒 𝚋ệ𝚗𝚑 𝚝ậ𝚝. 𝚁ồ𝚒 𝚗𝚑ữ𝚗𝚐 𝚗𝚐à𝚢 𝚝𝚑á𝚗𝚐 𝚔𝚑ó 𝚔𝚑ă𝚗 𝚝𝚛𝚘𝚗𝚐 𝚟𝚒ệ𝚗 𝚌ũ𝚗𝚐 𝚚𝚞𝚊 đ𝚒, 𝚌ă𝚗 𝚗𝚑à 𝚑𝚊𝚒 𝚖ẹ 𝚌𝚘𝚗 𝚌ũ𝚗𝚐 𝚍ầ𝚗 ấ𝚖 á𝚙 𝚝𝚛ở 𝚕ạ𝚒.

𝙽𝚑ớ 𝚟ề 𝚌𝚘𝚗 𝚝𝚛𝚊𝚒, 𝚋à 𝙳ị𝚞 𝚗𝚐𝚑ẹ𝚗 𝚗𝚐à𝚘 𝚔ể, 𝚗𝚑ữ𝚗𝚐 𝚗𝚐à𝚢 𝚝ô𝚒 đ𝚊𝚞 ố𝚖, 𝚌ó đê𝚖 𝚗ó 𝚝𝚑ứ𝚌 𝚝𝚛ắ𝚗𝚐 𝚡𝚘𝚊 𝚋ó𝚙 𝚌𝚑â𝚗 𝚝𝚊𝚢 𝚌𝚑𝚘 𝚖ẹ. 𝙱𝚊𝚗 𝚗𝚐à𝚢 𝚝𝚑ì 𝚕ạ𝚒 đ𝚒 𝚌𝚑ợ, 𝚗ấ𝚞 𝚌ơ𝚖… 𝙷à𝚗𝚐 𝚗𝚐à𝚢 𝚗ó 𝚝â𝚖 𝚜ự, 𝚌𝚑ă𝚖 𝚜ó𝚌 𝚌𝚑𝚘 𝚖ẹ 𝚔𝚑ỏ𝚎 𝚕ạ𝚒 𝚛ồ𝚒 𝚜ẽ đ𝚒 𝚕à𝚖 𝚔𝚒ế𝚖 𝚝𝚒ề𝚗, 𝚌ố 𝚐ắ𝚗𝚐 𝚗𝚞ô𝚒 𝚖ẹ đượ𝚌 𝚗𝚐à𝚢 𝚋𝚊 𝚋ữ𝚊 𝚌𝚑ứ 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 để 𝚌𝚑𝚘 𝚖ẹ 𝚔𝚑ổ. 𝙽𝚐ờ đâ𝚞, 𝚑ô𝚖 𝚗𝚊𝚢 𝚌𝚘𝚗 𝚝𝚛𝚊𝚒 𝚙𝚑ả𝚒 𝚗ằ𝚖 𝚐𝚒ữ𝚊 đồ𝚗𝚐 đấ𝚝 đầ𝚢 𝚌ô 𝚚𝚞ạ𝚗𝚑.

Nhiều ngày trôi qua, chưa khi nào người mẹ nghèo thôi rơi nước mắt vì thương con.
Nhiều ngày trôi qua, chưa khi nào người mẹ nghèo thôi rơi nước mắt vì thương con.

𝙺𝚑𝚒 𝚌𝚘𝚗 𝚝𝚛𝚊𝚒 𝚗ằ𝚖 𝚡𝚞ố𝚗𝚐, 𝚋à 𝙳ị𝚞 𝚝𝚑â𝚗 𝚖𝚊𝚗𝚐 𝚋ệ𝚗𝚑 𝚝ậ𝚝 𝚗ê𝚗 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 𝚕à𝚖 𝚐ì đượ𝚌. 𝙼ộ𝚝 𝚜ố 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚝𝚑â𝚗, 𝚑ọ 𝚑à𝚗𝚐, 𝚋à 𝚌𝚘𝚗 𝚕ố𝚒 𝚡ó𝚖 𝚝𝚑ươ𝚗𝚐 𝚝ì𝚗𝚑 𝚡ú𝚖 𝚕ạ𝚒 𝚝ổ 𝚌𝚑ứ𝚌 𝚝𝚊𝚗𝚐 𝚕ễ 𝚌𝚑𝚘 𝚌𝚘𝚗 𝚝𝚛𝚊𝚒 𝚋à. Đá𝚖 𝚝𝚊𝚗𝚐 𝚌𝚑à𝚗𝚐 𝚝𝚛𝚊𝚒 đượ𝚌 𝚝ổ 𝚌𝚑ứ𝚌 𝚐ọ𝚗 𝚗𝚑ẹ, 𝚊𝚒 𝚌ũ𝚗𝚐 𝚝𝚑ươ𝚗𝚐 𝚡ó𝚝 𝚝𝚛ướ𝚌 𝚗ỗ𝚒 𝚖ấ𝚝 𝚖á𝚝 𝚌ủ𝚊 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚖ẹ 𝚋ấ𝚝 𝚑ạ𝚗𝚑. Đế𝚗 𝚗𝚊𝚢, 𝚍𝚘 𝚋ệ𝚗𝚑 𝚝ậ𝚝 𝚗ê𝚗 𝚋à 𝙳ị𝚞 đ𝚒 𝚕ạ𝚒 𝚝ậ𝚙 𝚝ễ𝚗𝚑, 𝚔𝚑ó 𝚔𝚑ă𝚗.

𝙱à 𝙷𝚘à𝚗𝚐 𝚃𝚑ị 𝚂ẻ (𝚌𝚑ị 𝚐á𝚒 𝚋à 𝙳ị𝚞), 𝚝â𝚖 𝚜ự: “𝙲ả 𝚌𝚞ộ𝚌 đờ𝚒 𝚌𝚑ư𝚊 𝚌ó 𝚔𝚑𝚒 𝚗à𝚘 𝚎𝚖 𝚐á𝚒 𝚝ô𝚒 đượ𝚌 𝚝𝚑𝚊𝚗𝚑 𝚝𝚑ả𝚗. 𝚂𝚒𝚗𝚑 đượ𝚌 đứ𝚊 𝚌𝚘𝚗 𝚝𝚛𝚊𝚒, 𝚗𝚑ữ𝚗𝚐 𝚝ưở𝚗𝚐 đó 𝚕à 𝚌𝚑ỗ 𝚍ự𝚊 𝚔𝚑𝚒 𝚟ề 𝚗𝚑à, 𝚗𝚒ề𝚖 𝚊𝚗 ủ𝚒 đố𝚒 𝚟ớ𝚒 𝚎𝚖. 𝙽𝚑ư𝚗𝚐 𝚗𝚊𝚢 𝚗𝚐ườ𝚒 đầ𝚞 𝚋ạ𝚌 𝚙𝚑ả𝚒 𝚔𝚑ó𝚌 𝚝𝚒ễ𝚗 𝚔ẻ đầ𝚞 𝚡𝚊𝚗𝚑”.

𝚃𝚑ắ𝚙 𝚗é𝚗 𝚗𝚑𝚊𝚗𝚐 𝚕ê𝚗 𝚋à𝚗 𝚝𝚑ờ, 𝚋à 𝙳ị𝚞 đư𝚊 𝚝𝚊𝚢 𝚕ê𝚗 𝚍𝚒 ả𝚗𝚑 𝚌𝚘𝚗 𝚖à 𝚕ò𝚗𝚐 𝚗𝚐𝚑ẹ𝚗 𝚗𝚐à𝚘, 𝚌𝚑𝚞𝚊 𝚡ó𝚝.

Thắp nén nhang cho con mà lòng bà Dịu nghẹn đắng.
Thắp nén nhang cho con mà lòng bà Dịu nghẹn đắng.

𝙽𝚑ữ𝚗𝚐 𝚗ă𝚖 𝚌𝚑𝚒ế𝚗 𝚝𝚛𝚊𝚗𝚑, 𝚍ù 𝚔𝚑ó 𝚔𝚑ă𝚗 𝚟ấ𝚝 𝚟ả 𝚗𝚑ư𝚗𝚐 𝚐𝚒𝚊 đì𝚗𝚑 𝚋à 𝙳ị𝚞 𝚕𝚞ô𝚗 𝚌𝚑𝚎 𝚌𝚑ở, 𝚗𝚞ô𝚒 𝚐𝚒ấ𝚞 𝚋ộ độ𝚒. 𝙲𝚑ị 𝚐á𝚒 đầ𝚞 𝚌ủ𝚊 𝚋à 𝙳ị𝚞 𝚕à 𝚕𝚒ệ𝚝 𝚜ĩ, 𝚑𝚢 𝚜𝚒𝚗𝚑 𝚝𝚛𝚘𝚗𝚐 𝚕ú𝚌 𝚟ậ𝚗 𝚌𝚑𝚞𝚢ể𝚗 𝚕ươ𝚗𝚐 𝚝𝚑ự𝚌, 𝚙𝚑ụ𝚌 𝚟ụ 𝚌á𝚌𝚑 𝚖ạ𝚗𝚐; 𝚑𝚊𝚒 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚌𝚑ị 𝚔𝚑á𝚌 𝚌ủ𝚊 𝚋à 𝚌ũ𝚗𝚐 𝚝𝚑𝚊𝚖 𝚐𝚒𝚊 𝚍𝚞 𝚔í𝚌𝚑.

Ô𝚗𝚐 𝙽𝚐𝚞𝚢ễ𝚗 𝙿𝚑ướ𝚌 𝙳ĩ𝚗𝚑, 𝙲𝚑ủ 𝚝ị𝚌𝚑 𝚄𝙱𝙽𝙳 𝚡ã 𝚃𝚛𝚒ệ𝚞 𝚃𝚛𝚞𝚗𝚐, 𝚑𝚞𝚢ệ𝚗 𝚃𝚛𝚒ệ𝚞 𝙿𝚑𝚘𝚗𝚐, 𝚀𝚞ả𝚗𝚐 𝚃𝚛ị 𝚌𝚑𝚘 𝚋𝚒ế𝚝, 𝚑𝚘à𝚗 𝚌ả𝚗𝚑 𝚌ủ𝚊 𝚋à 𝙷𝚘à𝚗𝚐 𝚃𝚑ị 𝙳ị𝚞 𝚝𝚑𝚞ộ𝚌 𝚍𝚒ệ𝚗 𝚑ộ 𝚌ậ𝚗 𝚗𝚐𝚑è𝚘, 𝚔𝚑ó 𝚔𝚑ă𝚗 𝚝ạ𝚒 đị𝚊 𝚙𝚑ươ𝚗𝚐. 𝚃𝚛𝚘𝚗𝚐 𝚝𝚛ậ𝚗 𝚖ư𝚊 𝚋ã𝚘 𝚌𝚞ố𝚒 𝚗ă𝚖 𝟸𝟶𝟸𝟶, 𝚋à 𝙳ị𝚞 𝚋ị 𝚝𝚑ươ𝚗𝚐 𝚝𝚛𝚘𝚗𝚐 𝚕ú𝚌 𝚌𝚑ằ𝚗𝚐 𝚌𝚑ố𝚗𝚐 𝚗𝚑à 𝚌ử𝚊, 𝚙𝚑ả𝚒 đ𝚒ề𝚞 𝚝𝚛ị 𝚝ạ𝚒 𝚋ệ𝚗𝚑 𝚟𝚒ệ𝚗 𝚝𝚛𝚘𝚗𝚐 𝚝𝚑ờ𝚒 𝚐𝚒𝚊𝚗 𝚍à𝚒 𝚗𝚑ư𝚗𝚐 𝚑𝚒ệ𝚗 𝚜ứ𝚌 𝚔𝚑ỏ𝚎 𝚢ế𝚞, đ𝚒 𝚕ạ𝚒 𝚔𝚑ó 𝚔𝚑ă𝚗.

𝙲ũ𝚗𝚐 𝚝𝚑𝚎𝚘 ô𝚗𝚐 𝙳ĩ𝚗𝚑, 𝚕â𝚞 𝚗𝚊𝚢 𝚋à 𝙳ị𝚞 𝚗𝚞ô𝚒 𝚌𝚘𝚗 𝚖ộ𝚝 𝚖ì𝚗𝚑, 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 𝚌ó 𝚌𝚑ồ𝚗𝚐 𝚗ê𝚗 𝚌𝚞ộ𝚌 𝚜ố𝚗𝚐 𝚔𝚑á 𝚟ấ𝚝 𝚟ả. 𝙽𝚊𝚢 đứ𝚊 𝚌𝚘𝚗 𝚝𝚛𝚊𝚒 𝚍𝚞𝚢 𝚗𝚑ấ𝚝 𝚌ũ𝚗𝚐 𝚋ị 𝚝𝚊𝚒 𝚗ạ𝚗 𝚚𝚞𝚊 đờ𝚒, 𝚋à 𝙳ị𝚞 𝚝𝚞ổ𝚒 𝚐𝚒à, 𝚋ệ𝚗𝚑 𝚝ậ𝚝 𝚗ê𝚗 𝚌à𝚗𝚐 𝚔𝚑ổ 𝚌ự𝚌 𝚑ơ𝚗. 𝚁ấ𝚝 𝚖𝚘𝚗𝚐 𝚌ộ𝚗𝚐 độ𝚗𝚐 𝚡ã 𝚑ộ𝚒 𝚚𝚞𝚊𝚗 𝚝â𝚖, 𝚐𝚒ú𝚙 đỡ 𝚝𝚑ê𝚖 để 𝚋à 𝚋ớ𝚝 đ𝚒 𝚙𝚑ầ𝚗 𝚗à𝚘 𝚔𝚑ó 𝚔𝚑ă𝚗.

𝙼ọ𝚒 đó𝚗𝚐 𝚐ó𝚙 𝚑ả𝚘 𝚝â𝚖 𝚡𝚒𝚗 𝚐ử𝚒 𝚟ề: 𝙱à 𝙷𝚘à𝚗𝚐 𝚃𝚑ị 𝙳ị𝚞. Đị𝚊 𝚌𝚑ỉ: 𝚃𝚑ô𝚗 𝚃𝚊𝚖 𝙷ữ𝚞, 𝚡ã 𝚃𝚛𝚒ệ𝚞 𝚃𝚛𝚞𝚗𝚐, 𝚑𝚞𝚢ệ𝚗 𝚃𝚛𝚒ệ𝚞 𝙿𝚑𝚘𝚗𝚐, 𝚝ỉ𝚗𝚑 𝚀𝚞ả𝚗𝚐 𝚃𝚛ị. Đ𝚒ệ𝚗 𝚝𝚑𝚘ạ𝚒: 𝟶𝟹𝟽𝟾𝟽𝟼𝟾𝟻𝟸𝟽

Từ khóa:

Cùng chuyên mục