Nam sinh ĐH cáu gắt với bố: “Lên làm gì, học đại học bận lắm, đi đi về về phiền chết đi được”

6 tháng trước

Câu chuyện được đăng tải trên trang Bách Kinh Xây confession trở thành làn sóng phẫn nộ mạnh mẽ từ cư dân mạng dành cho nam sinh khi không biết yêu thương bố mẹ và cũng không xứng đáng khoác trên mình 2 chữ “Đại học”

Hình ảnh minh họa.
Hình ảnh minh họa.

Nội dung bài viết như sau:

“Thẳng bạn cùng phòng tôi nghe điện thoại của bố

– Thôi bố đừng lên nữa. Con không có nhà đâu. Lạ thật! Cứ đòi lên. Con bận lắm, học hành thi cử rồi đi làm! Bố lên đây con không đi đón được đâu!

Nghe đâu bố nó muốn lên thăm. Tôi không học cùng nó nhưng nhà ngay sát nhau. Bố mẹ nó đi làm thuê quanh năm bươn trải kiếm tiền nuôi một đứa con trai duy nhất. Lên Đại học nó lười biếng, nợ môn như chúa chổm rồi còn đi nuôi người yêu. Con người yêu nó xinh lắm nhưng thích đào mỏ. Thằng này có bao nhiêu tiền thì đổ hết vào người yêu, bị cắm sừng bao nhiêu lần vẫn tha thứ rồi hứa sẽ bỏ học đi làm nuôi người yêu.

Bố mẹ nó có mỗi thằng con trai nên thương lắm, tuần nào cũng gửi đồ ăn từ quê lên nuôi con, tháng gửi cho nó 5-6 triệu gọi là tiêu vặt. Bố mẹ tôi kể là hai bác vất vả lắm, bữa cơm chỉ ăn rau với cua ốc mò sông… Nghĩ mà thương!

Trưa hôm qua bác lặn lội lên Hà Nội, bác đi xe ôm còn bị lừa mất 100k. Lên đến nơi mặt bác đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại còn tha thêm một bao gạo to. Vừa lên đến nơi bác đã vội hỏi:

– “Thằng P nhà bác đâu cháu? Dạo này nó chểnh mảng chơi bời không?”

Tôi rót nước cho bác rồi nói dối để an ủi. Đến chiều thì nó về, vừa nhìn thấy bố nó đã nhăn nhó:

– “Con bảo bố rồi, lên làm gì? Con bận lắm đi đi về về phiền chết đi được”.

Xong, nó nghe điện thoại của người yêu:

– “Em à, ừ, anh đây, chờ anh một chút nhé, anh đến ngay đây!”.

Rồi không nói không rằng nó bỏ đi theo người yêu. Tôi nấu cơm chiều cho bác nhưng bác không muốn ăn, bác lủi thủi lên gác xép – chỗ thằng P. ngủ rồi nghe tiếng bác thổn thức trên đó cả đêm… Tội nghiệp bác! Cả đời hi sinh vì con mà giờ bị nó bỏ mặc không thương tiếc…”.

Thiết nghĩ, ở quê bố mẹ nông dân “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” chắt chiu, tích cóp những đồng tiền lẻ cho con lên phố học chữ với niềm hi vọng khát khao sau này con sẽ có một tương lai tươi sáng hơn, cuộc sống của con sẽ thoát xa khỏi cảnh ruộng đồng lùi lẫm. Âý vậy mà một số bạn chỉ biết “ăn chơi, trác táng”. Đáng trách hơn là các bạn ấy lại nói “tuôn” ra những lời nói thô lỗ và hỗn hào với bố mẹ.

Đối với các bậc làm cha mẹ, ngày con đỗ đại học, bên ngoài họ sẽ luôn nở những nụ cười đầy tự hào nhưng thấp thoáng đâu đó trên gương mặt hốc hác, làn da sạm vì nắng là nỗi lo tiền đóng học phí cho con và vô vàn khoản sinh hoạt khác. Là đôi mắt thâm quầng của mẹ chuẩn bị cho ngày con trai lên đường nhập trường. Ông bố ở quê vẫn thường hay giật mình mỗi khi nhìn tờ lịch trên tường gần hết tháng.

Và các bạn biết không? Ngày con đỗ ĐH, ngày con lên thành phố đi học là đồng nghĩa với việc thời gian bố mẹ ở ngoài đồng ruộng nhiều hơn. Cái lưng bố còng hơn, dáng mẹ gầy hơn nhưng họ chưa từng một lời kêu ca, than thở. Vẫn cứ đều đặn trợ cấp đúng hạn cho con, chỉ mong con bớt khổ cực như bố mẹ.

Có những người bố chỉ mong người ta thuê việc đều đều để lại có thêm tiền “chắt góp” cho con. Ngay cả trong những lúc đau ốm, những cơn mê sảng họ vẫn đau đáu với những khoản học phí, khoản chi tiêu đắt đỏ nơi phố xá thị thành của con cái. Kề cận ngày gửi lên mà chưa đủ tiền kiểu gì bố mẹ cũng mất ăn mất ngủ, chạy vạy vay mượn để gửi lên. Sợ tiền gửi lên không đủ, con chi tiêu tằn tiện quá lại gầy, lại ốm, lại không có đủ sức khỏe để học tập.

Nhiều, rất nhiều nỗi vất vả, cam chịu của bố mẹ thầm lặng hi sinh để mở ra cho con một con đường thành công mới nhưng mấy ai (những đứa con bất hiếu) thấu hiểu và yêu thương họ? Điển hình là nam sinh viên trong câu chuyện trên.

Câu nói như xát muối vào vết thương người cha nghèo khốn khó: “Lên làm gì, học đại học bận lắm, đi đi về về phiền chết đi được”.

Thật đáng buồn và đáng trách cho bạn sinh viên ấy. Còn các bạn nghĩ sao?

Shin.

Cùng chuyên mục