Kỳ lạ chồng mới đưa chồng cũ của vợ về chung nhà, chăm sóc như anh ruột

2 tháng trước

Khi biết chồng cũ của vợ bị tai nạn nguy kịch nhưng không có người chăm sóc, anh Kiên đã quyết định đưa về nuôi và chăm sóc tận tình như anh em ruột.

“Anh ấy tốt, còn tôi thì gặp may”

Ở ấp Vĩnh Khánh 1, xã Vĩnh Tế (TP Châu Đốc, tỉnh An Giang), mọi người đều biết câu chuyện của gia đình chị Nguyễn Thị Bích Tiền. Hiện chị Tiền đang sống cùng nhà với người chồng hiện tại và người chồng đã ly hôn.

An Kiên chăm sóc, lo lắng cho anh Bé Hai từ viên thuốc, bữa ăn, giấc ngủ đã 8 năm nay.
An Kiên chăm sóc, lo lắng cho anh Bé Hai từ viên thuốc, bữa ăn, giấc ngủ đã 8 năm nay.

Chị Tiền năm nay 34 tuổi, là con thứ 2 trong gia đình 4 chị em. Năm 19 tuổi, chị kết hôn với anh Nguyễn Văn Bé Hai (hiện 43 tuổi) là một người tha hương, tứ cố vô thân. Anh Bé Hai và chị Tiền sinh được một con trai là bé Nguyễn Chí Thành (hiện 14 tuổi), hai người cất một túp lều trên đất bố mẹ chị Tiền để ở.

Sau khi cưới, cuộc sống vất vả, túng thiếu, hai anh chị sinh ra cãi cọ, mâu thuẫn nhau triền miền. Cưới được 5 năm, chị Tiền và anh Bé Hai ly hôn. Chị Tiền tới Sóc Trăng làm mướn. Còn anh Bé Hai cùng con trai ở lại trên mảnh đất nhà vợ.

“Dứt áo đi là chỉ còn tình cảm với con chứ không có tình cảm gì với chồng nữa. Vì nghĩa nên đất của cha mẹ tôi cũng cứ để cho anh ấy ở. Đi làm được 2 năm thì tôi quen chồng mới bây giờ (anh Nguyễn Văn Kiên, hiện 32 tuổi) rồi kết hôn”, chị Tiền kể chuyện đời lận đận của mình.

Anh Bé Hai nằm liệt một chỗ đã 8 năm nay nên mọi sinh hoạt đều phụ thuộc vào anh Kiên.
Anh Bé Hai nằm liệt một chỗ đã 8 năm nay nên mọi sinh hoạt đều phụ thuộc vào anh Kiên.

Chị Tiền và anh Kiên kết hôn chưa được bao lâu, trong một đêm mưa gió, chị Tiền được người quen gọi điện thoại báo là anh Bé Hai bị ngã xe, chấn thương nặng đang hôn mê trong bệnh viện, không người chăm sóc. Chị Tiền đã bảo với anh Kiên xin được về quê thăm chồng cũ. Anh Kiên đồng ý và bảo vợ phải đi gấp.

“Mặc trời đang mưa gió, tưởng anh ấy chỉ đưa tôi ra bến xe, ai ngờ đi cùng về Châu Đốc trong đêm với tôi. Rồi nguyên một tháng anh Bé Hai nằm trong bệnh viện, cứ ngày thì tôi chăm sóc, đêm thì anh Kiên chăm sóc từ bữa ăn, giấc ngủ, thuốc men… Việc anh Kiên chăm sóc cho chồng cũ của tôi mà không than vãn một lời đã được 8 năm nay rồi”, chị Tiền kể.

Bị chấn thương sọ não, liệt tứ chi, hỏng một bên mắt, sau khi xuất viện anh Bé Hai chỉ nằm một chỗ. Chuyển về Châu Đốc được hơn một năm, chị Tiền sinh bé Nguyễn Chí Thành, là con của anh Kiên.

“Tôi xấu, nghèo, nhiều tuổi hơn anh ấy, lại một đời chồng, một đứa con. Trong khi lúc quen nhau anh ấy đang trai tân, tôi cũng không biết sao anh ấy thương tôi như thế, phải chi nhà tôi có tài sản gì còn được. Anh ấy tốt thực sự, chứ chẳng ai mà đi đưa cái “của nợ” về chăm sóc cả”, chị Tiền xúc động nói.

Chị Tiền (trái) và anh Kiên đi làm gần nhà để có thời gian chăm sóc anh Bé Hai.
Chị Tiền (trái) và anh Kiên đi làm gần nhà để có thời gian chăm sóc anh Bé Hai.

Chị Tiền kể, anh Kiên cố để tóc dài, da đen nhìn cho già, hợp với chị, để chị đỡ tủi thân. “Anh Kiên thì tốt, tôi thì gặp may, anh Bé Hai cũng gặp may”, chị Tiền cười nói.

Coi chồng cũ của vợ như anh trai

Vì phải chăm anh Bé Hai nên anh Kiên và chị Tiền không thể đi làm ăn xa. Trước đây, chị Tiền đi bán vé số, còn hiện nay ở nhà kiếm sống bằng chiếc xe cà tàng bán rau dạo trong ấp. Khi chưa có dịch Covid-19, anh Kiên đi làm thợ hồ trong vùng. Từ khi có dịch, ít người xây nhà, anh Kiên ở nhà đi bắt cá, ai thuê gì làm đó.

Anh Kiên quê ở Kiên Giang, gia đình cũng khó khăn, cha bệnh tật, mẹ bỏ đi, có một anh trai và một em gái. Từ lúc 6 tuổi anh Kiên đã phải đi làm thuê trả nợ cho gia đình.

“Cha bệnh, mẹ thì bỏ đi khi tôi còn chưa đi học, tôi được bà nội chăm sóc. Lúc tôi 6 tuổi bà nội bị bệnh, phải thuốc thang. Lúc đó tôi còn nhỏ nhưng phải đi chăn vịt cho người ta. Tờ mờ sáng là lùa vịt ra ruộng rồi đứng trông cho đến tối, nắng mưa gì cũng không được trốn đi đâu cả. Mỗi ngày người ta cho 2 bữa cơm, một tháng người ta trả cho 280 nghìn đồng, trừ luôn vào chỗ tiền bà nội vay để đi viện.

Hai bé Nguyễn Chí Thiện (lớn) và Nguyễn Chí Thành là anh em cùng mẹ khác cha.
Hai bé Nguyễn Chí Thiện (lớn) và Nguyễn Chí Thành là anh em cùng mẹ khác cha.

Hồi còn nhỏ thì bà nội là người duy nhất chăm sóc cho tôi. Nhưng rồi bà cũng mất, từ đó tôi sống lang thang theo người ta kiếm ăn, nay đây mai đó. Sau bà nội, vợ tôi là người thứ 2 trong đời thương tôi, lo cho tôi”, anh Kiên kể.

Lúc mới quen, anh Kiên đã biết chị Tiền có một đời chồng và một con. Nhưng vì tình cảm, vì sự chăm sóc ân cần của chị Tiền mà anh Kiên cảm động, rồi chấp nhận.

Anh thương vợ, thấy vợ có ý định về lo cho chồng cũ, sợ vợ vất vả nên cũng đi cùng về để giúp đỡ. “Vợ chồng tôi với anh Bé Hai ở chung nhà cũng 8 năm rồi. Chăm sóc tắm rửa cho anh ấy thì cả 2 vợ chồng cùng làm. Lúc đầu là do thương vợ, đỡ đần cho vợ. Nhưng giờ thì tôi với anh Bé Hai coi nhau như anh em ruột”, vừa bón cơm cho anh Bé Hai, anh Kiên vừa nói.

Chỉ nằm một chỗ, lúc nào cần gì mà không có người ở cạnh thì anh Bé Hai gọi lớn, lập tức có người đến. Tuy bị liệt toàn thân nhưng anh Bé Hai vẫn tỉnh táo, vẫn nói chuyện bình thường. Bản thân anh cũng không hiểu được tại sao anh Kiên lại tốt với mình đến thế.

Chị Nguyễn Thị Cẩm Giang (áo sẫm màu) là chị ruột của chị Tiền cho biết, cả làng ai cũng thương và quý anh Kiên vì hành động đầy tình người của anh ấy.
Chị Nguyễn Thị Cẩm Giang (áo sẫm màu) là chị ruột của chị Tiền cho biết, cả làng ai cũng thương và quý anh Kiên vì hành động đầy tình người của anh ấy.

Chị Nguyễn Thị Cẩm Giang (áo sẫm màu) là chị ruột của chị Tiền cho biết, cả làng ai cũng thương và quý anh Kiên vì hành động đầy tình người của anh ấy.

Chị Nguyễn Thị Cẩm Giang (SN 1986) là chị gái ruột của chị Tiền cho biết, khi vợ chồng chị Tiền và anh Kiên quyết định đưa anh Bé Hai về chăm sóc, trong gia đình ai cũng lo. Đến giờ thấy 3 người sống vui vẻ, đầm ấm với nhau ai cũng thương.

“Gia đình tôi nếu giúp được cái gì đều cố gắng giúp em gái. Xung quanh đây mọi người đều biết, đều thương gia đình em gái tôi”, chị Giang nói.

Ông Trần Giang Sơn, Trưởng ấp Vĩnh Khánh 1, xã Vĩnh Tế có nhà ở ngay cạnh nhà chị Tiền xác nhận, chị Tiền và anh Kiên có quan hệ vợ chồng hợp pháp. Còn anh Bé Hai, về mặt pháp luật không có quan hệ với vợ chồng chị Tiền.

“Vợ chồng chị Tiền, anh Kiên đưa anh Bé Hai về nuôi chỉ giống như một hành động cưu mang. Suốt 8 năm qua, kể từ khi 3 người cùng chuyển về sống ở ấp, vẫn luôn hòa thuận, vui vẻ. Ở ấp mọi người thương hoàn cảnh, quý gia đình chị Tiền nên những khi có quà hay có đồ gì đều đem cho”, ông Sơn nói.

Nguồn: https://dantri.com.vn/xa-hoi/ky-la-chong-moi-dua-chong-cu-cua-vo-ve-chung-nha-cham-soc-nhu-anh-ruot-20210612074544088.htm

Từ khóa:

Cùng chuyên mục