Đại ca giang hồ hoàn lương: 6 năm phát cơm từ thiện ở Bệnh viện Ung bướu

5 tháng trước

Gác lại 1 quá khứ không mấy tốt đẹp, gã giang hồ tên Cường Ba Cu đã hoàn lương bằng 1 việc làm hết sức đáng ca ngợi: mỗi ngày ông đều đánh xe tải đứng trước bệnh viện Ung Bướu TP.HCM để phát tiền, cơm miễn phí cho bệnh nhân nghèo.

Ông Nguyễn Thanh Cường (áo xanh) còn có biệt danh là Cường Ba Cu từng có quá khứ lẫy lừng và đã hoàn lương và đi phát cơm cho bà con. Ảnh: Phạm Hữu
Ông Nguyễn Thanh Cường (áo xanh) còn có biệt danh là Cường Ba Cu từng có quá khứ lẫy lừng và đã hoàn lương và đi phát cơm cho bà con. Ảnh: Phạm Hữu

Quá khứ lầm lỗi – 4 lần vào tù ra tội

Trong khuôn viên của Bệnh viện Ung Bướu (TP.HCM) hình ảnh người đàn ông có nước da ngăm đen, trên tay lúc nào cũng cầm 1 chiếc loa, miệng liên tục thông báo mọi người nhanh chóng xếp hàng nhận cơm bên chiếc xe tải. Đó là ông Nguyễn Thanh Cường (49 tuổi, ngụ Q.3) với biệt danh khét tiếng trong giới giang hồ cuối thập niên 1980 là Cường Ba Cu.

Mở đầu cuộc trò chuyện với chúng tôi, ông chỉ nói về những câu chuyện hiện tại, về công việc từ thiện hay làm. Nhiều lúc ông muốn quên đi, ít khi nhắc đến quá khứ đầy tội lỗi của mình.

Ông cho biết: “Gần tới giờ tôi mà không ra bệnh viện phát cơm là nó bồn chồn khó chịu". Ảnh: Phạm Hữu
Ông cho biết: “Gần tới giờ tôi mà không ra bệnh viện phát cơm là nó bồn chồn khó chịu”. Ảnh: Phạm Hữu

Từ câu chuyện về hoạt động làm từ thiện, ông Cường đã kể cho nhóm PV chúng tôi nghe câu chuyện về tuổi trẻ của ông – 1 quá khứ lầm lỗi mà nhiều lúc ông muốn quên nó đi.

Ông Cường kể lại, những năm tháng tuổi trẻ của ông luôn sống trong sự ngạo mạn, hiếu thắng. Ông nói: đi ăn cướp cũng chỉ để chứng tỏ mình có gan. Ban đầu, ông đã có suy nghĩ sẽ trở thành một hiệp sĩ, thấy chuyện bất bình lập tức ra tay cứu giúp. Nhưng những lần đánh cướp, cướp bỏ lại xe tang vật, lòng tham của 1 con người trỗi dậy, ông mang ra ngoài bán lại kiếm tiền. Dần dần, ông “hành nghề” rình mò những tên cướp, trục lợi từ vật phẩm cướp lại của chúng. Thế là từ một người tốt, cuộc đời ông bắt đầu nhuốm màu tù tội.

Khoảng năm 1987, ông Cường bắt đầu đi cướp của người khác. Sau đó những trận đâm chém, bảo kê diễn ra thường xuyên hơn.

“Tôi bỏ học, gia đình chửi bới rất nhiều. Tôi trả lời tôi không thích đi học nữa, tôi thích đi cướp. Ông già đánh tôi gãy ngón tay sau đó bỏ tôi luôn. Năm 17 tuổi, tôi đi cướp đủ tiền mua nhà luôn. Lúc đó nghĩ, tiền kiếm dễ quá mà, tôi đi học để làm gì cho khổ”, Cường nhớ lại.

Cũng năm 17 tuổi, ông bị bắt ở tù vì tội cướp giật tài sản. Ra tù, không nghề nghiệp, Cường tìm đủ cách để kiếm sống. Trong lần gặp bạn cũ được rủ rê rồi Cường bắt đầu nghề cờ bạc. Nghề mới này cho ông dư giả tiền bạc, chơi bời nhưng cũng buộc ông không dưới 3 lần phải ra vào tù liên tiếp. Đến thời điểm khoảng năm 2000 Cường lấy vợ, hoàn lương và quyết làm lại cuộc đời.

“Không ai bước ra đường muốn làm người xấu, ai cũng muốn làm người tốt. Sau này tôi tu tâm dưỡng tính. Tôi lo lấy vợ, làm ăn đàng hoàng. Lúc tôi lấy vợ, gia đình 8 anh chị em ruột mà chỉ có mình mẹ và thằng em ruột đi đám. Lúc ông già trăn trối, nói tôi ráng làm người đừng tù tội nữa. Tôi khóc 3 ngày 3 đêm rồi quyết định buông bỏ”, anh Cường  chia sẻ.

Làm từ thiện vì người bạn chết vì ung thư

Ông Cường kể, anh có rất nhiều người bạn chết vì bệnh ung thư. Trong đó có người bạn thân nhất cũng bị mất vì căn bệnh quái ác. Hôm ngồi trong Bệnh viện Ung Bướu, sau khi bạn mất, ông tự hứa với bạn nguyện làm từ thiện ở bệnh viện trong 49 ngày để tiễn biệt.

Tuy nhiên, sau 49 ngày anh ngừng phát cơm, nhiều người vẫn đứng chờ anh với hy vọng tiếp tục được nhận cơm từ thiện. Không đành lòng, anh ra chợ mua bánh mì, sữa… về lại phát cho bà con nghèo khổ. Thế là mỗi ngày ông Cường lại chở cơm ra trước bệnh viện phát miễn phí cho bà con, cho đến nay cũng được 6 năm.

Trong những người phụ ông phát cơm, có nhiều người sống lang thang. Ảnh: Phạm Hữu
Trong những người phụ ông phát cơm, có nhiều người sống lang thang. Ảnh: Phạm Hữu

“Gần tới giờ tôi mà không ra bệnh viện phát cơm là nó bồn chồn khó chịu. Giống như tôi có lỗi với ai vậy đó. Mà ra tới nơi thấy bệnh nhân là người ta xếp hàng chờ đợi như muốn rớt nước mắt”, ông Cường nói thêm.

Hồi ông mới ra phát cơm, những người sống lang thang ở trước bệnh viện thường xuyên giành giật, chen lấn móc túi. Dần dà vài người lại thấy anh phát cơm họ cũng hăng hái xắn tay vào phụ giúp.

Ông Cường nói tiếp: “Người đó là người xấu nhưng thấy tôi làm từ thiện riết rồi hình như cũng hiền theo, không muốn xấu nữa”.

Tuy vậy, ông cũng thừa nhận, tình trạng tham vặt, cố ý chen lấn cố ý gây rối ở bệnh viện mỗi khi ông phát cơm là có. Chuyện giang hồ đi đánh người làm từ thiện thì ông chưa bao giờ chứng kiến ở Bệnh viện Ung Bướu này.

“Tôi cũng mở quán cơm cách bệnh viện này khoảng 500 mét. Những chủ quán cơm ở gần bệnh viện này cũng có khách riêng của họ. Mỗi tháng ngày rằm hay mùng 1, họ cũng làm cơm phát miễn phí cho người bệnh nghèo đó. Nói quán cơm ra đánh người giành giựt khách thì tội cho người ta quá, không bao giờ có chuyện đó xảy ra”, ông phân trần.

Cùng chuyên mục