Chàng trai đất võ “gieo thiện” trên cao nguyên Đắk Lắk để trả nợ cuộc đời

2 tuần trước

Có thời điểm anh Nghĩa nghèo đến nỗi ‘không một xu dính túi’ nhưng đã được người dưng chìa tay giúp đỡ. Anh dặn lòng phải trả ơn đời bằng những gì mình có và những chuyến xe 0 đồng ra đời từ đó.

Trời tháng 5 nắng nóng như đổ lửa nhưng anh Phan Hoài Nghĩa (39 tuổi, quê ở Bình Định) vẫn tất bật chạy xe đến Bệnh viện Đa khoa Vùng Tây Nguyên, nằm ở ngoại ô TP Buôn Ma Thuột (Đắk Lắk) vì bệnh nhân cần giúp đỡ. Tại đây, anh Hoàng Văn Đại (bạn anh Nghĩa) đã có mặt từ trước phụ giúp người nhà thu dọn hành lý, thủ tục xuất hiện, đưa bệnh nhân ra cổng.

Chuyến xe 0 đồng lần này của anh Nghĩa chở ông Hoàng Đình Hải (gần 70 tuổi, nhà ở xã Ea Siên, thị xã Buôn Hồ). Ông Hải bị té ngã, chấn thương nặng ở cổ, phải nằm viện điều trị 1 thời gian dài. Ngày được thông báo xuất viện, gia đình ông mừng lắm nhưng xen vào đó là nỗi lo về khoản tiền thuê xe đưa ông Hải về nhà.

Biết được hoàn cảnh gia đình ông Hải, anh Đài đã kết nối với anh Nghĩa để thực hiện “chuyến xe 0 đồng” lần này. “Tôi biết chương trình chuyến xe 0 đồng của Nghĩa đã lâu. Khi biết trường hợp nào cần giúp đỡ, tôi thường xác minh thông tin rồi báo cho Nghĩa. Tôi rất quý tấm lòng giúp người của anh ấy và sẵn sàng hỗ trợ khi cần”, anh Đài nói.

Sau khi kết thúc tốt đẹp hành trình hơn 40km đưa bệnh nhân về tận nhà, anh Nghĩa mới thong dong trải lòng về cơ duyên “gieo thiện” của mình. Anh Nghĩa kê,r gấp quá người ta mới nhờ mình. Ngoài vấn đề về tiền, người bệnh còn gặp khó khi thuê xe, nhất là chở người mất.

Tháng vừa rồi, có một ca mất ở bệnh viện, người thân gọi nhờ anh chở về thị xã Buôn Hồ. “Lúc đó, tôi đang giải quyết công việc ở TP Hồ Chí Minh. Nghe giọng người nhà bệnh nhân gọi, tôi cũng xót ruột theo. Không để họ bơ vơ, tôi liền nhờ bạn có xe ô tô đến giúp. Trong lòng tôi nghĩa 70% sẽ bị từ chối, bởi không ít người ngại chở xác chết. Song rất may, người bạn của tôi đã đồng ý và không lấy một đồng chi phí nào”. Anh Nghĩa còn cho biết thêm, việc lập chương trình chuyến xe 0 đồng không khó nhưng để duy trì và vận hành lâu dài mới là vấn đề.

Đã thực hiện hàng trăm chuyến xe 0 đồng nhưng hiếm khi anh Nghĩa hỏi về hoàn cảnh cá nhân của họ bởi anh tâm niệm, đã vướng vào bệnh tật thì giàu hay nghèo cũng đều khó, chỉ là ít hay nhiều mà thôi.

“Khi nhờ chuyến xe 0 đồng của tôi, nghĩa là họ đã vào thế khó. Vậy nên, chở người bệnh tới nhà, tôi luôn gửi lời chúc họ sớm bình phục và dặn, cứ khi nào cần thì gọi tôi. Dẫu vậy, tận tâm can tôi không bao giờ mong gặp lại những vị khách trên trong hoàn cảnh không vui. Thế nhưng, có trường hợp tôi đã gặp tới 4 lần, như ông cụ bị u não ở huyện Krông Pắc”, anh Nghĩa tâm sự.

Cũng theo anh Nghĩa, càng đi nhiều thì càng thấy nhiều những mảnh đời khốn khó. Nhất là ở khu vực vùng sâu, đồng bào dân tộc thiểu số. Sự giúp đỡ của anh chỉ là một phần rất nhỏ. Anh chỉ mong họ sớm vượt qua bệnh tật, vực dậy kinh tế để sống tốt hơn.

Khi hỏi về việc bỏ ra nhiều thời gian cho những chuyến xe 0 đồng, anh Nghĩa bảo đó đơn giản là chữ “Duyên”. Anh Nghĩa thổ lộ, bản thân cũng đi lên từ gian khó.

Năm 2010, anh một mình lên Đắk Lắk lập nghiệp, trong túi có vỏn vẹn 800.000 đồng. Số tiền đó chỉ đủ thuê trọ trong 1 tháng. Nhưng nhờ có nghề cắt tỉa cây cảnh gia truyền nên anh nhanh chóng lập nghiệp, trở thành ông chủ vựa cây cảnh.

Nhưng cũng có thời điểm công việc làm ăn khó khăn, không một đồng dính túi. Anh Nghĩa những tưởng sẽ mất trắng, bơ vơ đầu đường xó chợ. Nhưng đúng lúc đó, anh được một người không máu mủ ruột già chìa tay giúp đỡ thoát khỏi khó khăn.

Sau lần đó, anh Nghĩa tâm niệm, nhất định phải trả nợ cuộc đời bằng sự cho đi. Từ năm 2017, anh luôn dành ra một khoản tiền để làm từ thiện. Ban đầu, anh tổ chức các chương trình tặng quà trẻ em, người nghèo vào các dịp lễ. Về sau, anh giúp các trường hợp tai nạn, ốm đau đi viện.

Tận mắt chứng kiến nhiều trường hợp không có tiền thuê xe đi viện, anh thương lắm nên ấp ủ một kế hoạch thiện nguyện “dài hơi” hơn. Vào năm 2019, anh Nghĩa gom đủ tiền mua 1 chiếc xe ô tô và những chuyến xe 0 đồng từ đó lăn bánh trên khắp vùng đất cao nguyên.

Thời gian đầu, những chuyến xe 0 đồng chưa được nhiều người biết đến nên anh thu xếp công việc, dành nhiều thời gian cho thiện nguyện hơn. Một trong những kỷ niệm anh nhớ nhất đó là đêm mưa đầu tháng 9/2020, anh vào viện thăm người thân, biết 1 em bé bị mất nhưng gia đình không có tiền thuê xe đưa về nhà.

Anh tìm sang rồi đứng lặng trước hình ảnh ông bố gầy nhom đã mất vào lòng. Người vợ thất thần ngồi bên cạnh. Anh nghĩa hỏi chuyện những người cùng phòng với biết, cháu bị tim bẩm sinh, từ khi sinh ra đã nằm bệnh viện. Sau 8 tháng điều trị, cháu bé không qua khỏi.

“Tôi hỏi đường và biết vợ chồng họ ở thị trấn Phước An (huyện Krông Pắc, cách thành phố Buôn Ma Thuột) khoảng 60 cây số. Người chồng đồng ý để tôi giúp. Lúc gần 9h tối, trời mưa tầm tã, tôi phải lái cẩn thận để đưa gia đình họ về nhà an toàn. Trong căn nhà trống toác, rất nhiều hàng xóm đến chia buồn”, anh Nghĩa nhớ lại.

Đêm hôm ấy, anh Nghĩa mất ngủ. Hình ảnh cháu bé và gặp vợ chồng cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh. Không phải anh day dứt mà anh thương hoàn cảnh gia đình cháu bé khổ quá.

Để nhiều người biết đến chuyến xe 0 đồng của mình, anh Nghĩa nhờ các bác sĩ trong viện và dán số điện thoại trên xe. Hơn 1 năm qua, anh đã đưa hơn 300 chuyến xe 0 đồng trở bệnh nhân nghèo từ nhà đến viện, từ viện về nhà. Ngoài ra, có trường hợp tử vong anh cũng chở. Những người không có tiền mai táng, anh cũng đứng ra kêu gọi ủng hộ và bỏ thêm tiền túi giúp đỡ.

Nguồn: https://songdep.com.vn/350-chang-trai-dat-vo-gieo-thien-tren-cao-nguyen-dak-lak-de-tra-no-doi-d2787.html

Từ khóa:

Cùng chuyên mục